Khu dân cư này quản lý rất quy củ. Ở Nam khu, đây cũng được xem là khu dân cư cao cấp hàng đầu, cổng ra vào luôn có một đội nhân viên an ninh đứng gác thẳng tắp. Bình thường, người ngoài tuyệt đối không thể bước vào nếu không có sự đồng ý của chủ nhà. Nhưng đám môi giới thì chắc chắn có mánh khóe riêng. Vì vậy, khi Khâu Vân dẫn đám người Triệu Sơn Hà đến cổng, chỉ cần chào hỏi nhân viên an ninh một tiếng là cửa đã mở. Dù vậy, lúc nhìn thấy nhóm Triệu Sơn Hà, đội trưởng an ninh vẫn phái người bám theo: "Cậu đi theo xem sao, có biến gì thì báo cáo ngay." Rõ ràng hắn thấy nhóm Triệu Sơn Hà chẳng giống người tốt lành gì, nhưng bình thường cũng ăn không ít tiền đút lót của bọn môi giới nên đành nhắm mắt làm ngơ.
Đám môi giới khác cũng ùa tới hóng hớt. Đội trưởng an ninh nhíu mày: "Tình hình sao đây? Mấy người vào đây làm gì?" Một tên môi giới đáp: "Có khách muốn mua căn biệt thự vương giả bên bờ suối kia, bọn tôi đi theo xem tình hình thế nào." Đội trưởng an ninh ngạc nhiên: "Có người xem căn đó á? Mấy người không nói rõ tình trạng biệt thự cho người ta biết à? Ai mà dám mua?" Môi giới nhún vai: "Ai mà biết được? Bọn tôi đi xem náo nhiệt thôi..." Đội trưởng an ninh gật gù: "Được rồi, vào trong thì đừng có gây rối hay đi lung tung đấy, không là tôi khó ăn nói lắm." Mấy tên môi giới gật đầu lia lịa rồi nhanh chóng chuồn vào trong.
Bên ngoài, đám nhân viên an ninh vẫn xì xào bàn tán không ngớt. Đội trưởng an ninh cũng tò mò, định bụng chạy vào xem rốt cuộc kẻ nào to gan dám mua căn biệt thự đó, nhưng nghĩ lại chắc người ta cũng chỉ xem cho biết thôi nên lại thôi. Nghe mấy gã cấp dưới vẫn đang to nhỏ, hắn quát lên: "Im hết đi!" "Đứng gác cho đàng hoàng, cấm có thì thầm to nhỏ!" Xoạch... Nghe vậy, toàn bộ nhân viên an ninh lập tức đứng nghiêm trang, mặt mày căng thẳng, giơ tay chào từng chủ nhà ra vào, cấm có ai dám ho he nửa lời. Bật lại đội trưởng là bị trừ lương đấy! Còn dám chống đối á? He he... đuổi việc thẳng cổ! Phải biết chân bảo vệ ở khu dân cư cao cấp này đang tranh nhau sứt đầu mẻ trán, lương tháng mấy nghìn tệ chẳng kém gì dân văn phòng, phúc lợi lại ngon nghẻ, ngu gì mà bỏ.
Đúng lúc này.




